Theo đuổi lính đặc biệt
Phan_11
Khóe môi Tô Mặc khẽ cong lên, nhàn nhạt gật đầu đồng ý. Ngược lại Tô Nhĩ một bên đột nhiên ra tiếng, “Em có bạn trai rồi á, sao cô chưa từng nhìn thấy.” Ở đại học X, tỉ lệ nam nữ mất cân bằng nghiêm trọng, tài nguyên bình thường mọi người cũng giải quyết nội bộ, nhưng cô vừa nghe Tăng Tĩnh Ngữ đã có bạn trai, nhưng chưa từng nhìn thấy có nam sinh nào tới trường học đợi cô ấy vào chủ nhật, nếu không phải là Tăng Tĩnh Ngữ lần nào mở miệng cũng nhắc tới bạn trai, cô còn hoài nghi là cô bé này nói dối cơ í.
“Đó là vì cô chưa thấy mà thôi.” Tăng Tĩnh Ngữ rất đắc ý lấy điện thoại di động ra muốn nhân cơ hội đắc chí một phen, nhưng mở ra nguồn điện mới nhớ tới màn hình bị rơi hỏng rồi.
Tô Mặc tỉ mỉ nhìn các động tác liên tiếp Tăng Tĩnh Ngữ, rất ân cần hỏi: “Điện thoại di động hỏng rồi sao?”
“Vâng, không cẩn thận màn hình rơi hỏng.”
Tô Mặc rất tự nhiên cầm di động trong tay Tăng Tĩnh Ngữ, quyết định đi tới của tiệm sửa, như vậy đi, các cô đi trước, ngón tay thon dài xẹt qua màn hình điện thoại di động, “Cái này phải cầm đi tiệm sửa, như vậy đi, các em vội thì đi trước đi, dù sao một lát nữa anh phải đi ngang qua chỗ đó, thuận tiện anh giúp em sửa là được.”
Tăng Tĩnh Ngữ cười sảng khoái, vốn là không biết sửa ở đâu, có người giúp một tay dĩ nhiên là cầu còn không được, huống chi mới vừa rồi Tô Mặc còn coi cô như thế thân, cho nên cô rất vui sướng đưa di động cho Tô Mặc, hơn nữa còn rất là khẩn trương dặn dò: “Trong này có bảo bối của em, lúc sửa anh nói bọn họ cẩn thận một chút nha.”
Lúc này ba người vừa lúc đi tới cửa, Tô Mặc đứng bên phải, Tô Nhĩ ở chính giữa, Tăng Tĩnh Ngữ đứng ngoài cùng bên trái, Tô Mặc nghiêng người dừng lại, giả bộ nghiêm túc nói: “Yên tâm đi, anh bảo đảm hoàn thành tốt nhiệm vụ.”
Tăng Tĩnh Ngữ cũng phụ họa theo, nhìn Tô Mặc hài lòng gật đầu một cái, rất nghiêm chỉnh nói: “Tổ chức tin tưởng anh.”
Tô Nhĩ thấy anh hai bộ dáng có tiếng cũng có miếng, không nhịn được vui vẻ, hai cánh tay đặt lên người Tăng Tĩnh Ngữ, nâng vẻ mặt thành thật đại lượng lên trước mắt Tô Mặc, chọc chọc tay Tăng Tĩnh Ngữ nói: “Em thấy hai người các anh không làm diễn viên quả thật lãng phí, ăn nói rất được.” Tô Nhĩ ra vẻ tiếc nuối, nhưng một cái chớp mắt lập tức cười gian nhìn về phía anh trai, trêu ghẹo nói: “Sao em lại cảm thấy là anh không có ý tốt với em vậy, tự nhiên quan tâm, nếu không phải kẻ gian thì cũng là kẻ cắp.”
Bả vai Tăng Tĩnh Ngữ hơi mỏi, đem giắt tay Tô Nhĩ trên người cô bỏ xuống, vậy mà xoay người một cái chớp mắt, chỉ lướt qua một cái, cô nhìn thấy mẹ Thiệu trên đường đối diện cởi chuyên chở đồ, Tăng Tĩnh Ngữ nhìn chằm chằm phía đối diện, trong đầu không ngừng nhớ lại giọng điệu của Thiệu Tuấn ở bên tai cô mang theo ý nhờ vả ở bên tai cô nhỏ giọng nói: “Tĩnh Ngữ à, không biết anh bao giờ mới được nghỉ phép về nhà, nếu như em có rãnh rỗi, giúp anh đến xem mẹ anh một chút, thực ra mẹ cũng không phải là không thích em, chỉ là cảm thấy hoàn cảnh gia đình chúng ta có sự chênh lệch quá lớn, sợ anh không xứng với em.”
Cô hiểu hết vẻ mặt phức tạp của Thiệu Tuấn, lông mày hơi nhíu lên, đôi môi mím chặt thành một đường thẳng, giống như đang cố sức kìm nén điều gì đó, lúc ấy cô không nhịn được đưa tay ôm anh, thật chặt, ghé vào lỗ tai anh trịnh trọng nói: “Được, em nhất định sẽ đi.’’
Hôm nay cô vốn định sau khi sửa xong điện thoại di động thì đến thành phố Y một chút, trở lại quầy bày hàng giúp mẹ Thiệu một tay, ai ngờ lại vô tình gặp ở đây, bây giờ cô cũng không muốn ăn trực Tô Nhĩ nữa rồi, vội vàng nói tạm biệt với hai người bên cạnh, sau đó vội vàng rời đi.
Tô Nhĩ nhìn bóng lưng Tăng Tĩnh Ngữ đã đi xa cảm thấy vô cùng buồn bực: “Cô ấy có chuyện gì sao? Mới vừa rồi còn nghĩ tới chỗ em ăn trực ấy.”
Tình huống đột nhiên thay đổi, Tô Nhĩ nghĩ, hiếm khi cô muốn mời người khác ăn một bữa cơm lại không tìm được người, thật đúng là đau lòng, nếu là Lâm Phong thì tốt biết bao, chuyện gì cũng nghe cô, chuyện gì cũng cưng chiều cô, aizz, cô đột nhiên nghĩ tới Lâm Phong rồi, suy nghĩ xem có nên gọi điện thoại cho anh hay không.
“Anh, anh nhìn cái gì vậy?” Tô Nhĩ đang muốn tạm biệt anh, nhưng vừa ngẩng đầu lại phát hiện anh cô ngơ ngẩn chăm chú nhìn về hướng khác. Tô Nhĩ theo ánh mắt của anh trai nhìn sang, hình dáng Tăng Tĩnh Ngữ thon dài, cao gầy trong nháy mắt đập vào mi mắt, Tô Nhĩ đưa tay huơ huơ trước mắt anh trai, “Thế nào, thật lòng coi trọng nha đầu kia?”
Tô Mặc không phủ nhận, bàn tay thon dài nhẹ nhàng nắm chặt điện thoại đen nhánh của Tăng Tĩnh Ngữ, không để ý hỏi: “Nhà cô ấy là làm gì?” Anh nhớ mang máng lần trước đưa Tăng Tĩnh Ngữ trở về trường học lúc cô nói một câu “Chuyện này, em cũng không sợ đắc tội.” Khi đó bỗng không nhịn được nhìn cô một cái, khuôn mặt trẻ trung tràn đầy tự tin cùng liều lĩnh, bên trong lời nói mang theo một dòng khí phách, khó mà miêu tả được, anh vô cùng tò mò về gia cảnh nhà cô.
Nhưng là bây giờ, đối diện lại là một Tăng Tĩnh Ngữ nhanh chóng đuổi theo xe ba bánh chở hàng nhỏ trước mặt, hơn nữa lại có vẻ giống như thân thiết, cả đường đi theo, hơn nữa rất rõ nhìn ra lúc này Tăng Tĩnh Ngữ đang chủ động trò chuyện, cứ nghĩ gia cảnh Tăng Tĩnh Ngữ vô cùng cao quý, sao lại mở xe hàng ba bánh nhỏ này chứ?
Trong đầu Tô Mặc đột nhiên thoáng qua một tia nghi vấn, chỉ là rất nhanh anh lại thu hồi tầm mắt, chờ đợi Tô Nhĩ trả lời.
“Không phải coi trọng cô ấy thì anh hỏi thăm nhà cô làm gì?” Tô Nhĩ cũng không nhịn được vô cùng hiếu kỳ, lại nói anh cô từ trước đến giờ là “trong bụi hoa tìm lá” không dính bụi trần, chẳng lẽ lãng tử quay đầu rồi hả?
Tô Mặc nhàn nhạt cười một tiếng: “Anh chỉ cảm thấy cô ấy rất thú vị.”
Đột nhiên Tô Nhĩ sắc mặt trầm xuống, giọng nói vô cùng nghiêm túc, “Anh đừng có ý nghĩ đen tối với cô ấy, cô không phải cái loại anh có thể mờ ám chơi đùa.
Tô Mặc bất đắc dĩ sờ mũi một cái, sắc mặt có vẻ uất ức nhìn Tô Nhĩ, “Anh nói này em gái, em cũng không thể chụp mũ anh được, em chỗ nào nhìn thấy anh muốn cùng cô chơi trò mờ ám rồi, hơn nữa, trước kia đều là phụ nữ chủ động cho anh ôm ấp yêu thương, vậy làm sao có thể trách anh đây?”
Không phải là anh nói sai, mặc dù anh không mở lời tới cũng có con gái chạy theo tới tận cửa, thế nhưng cũng không ám chỉ anh hiện tại có bạn gái, anh có gia cảnh tốt đẹp, bề ngoài hào hoa anh tuấn, học vấn cao, hơn nữa đối với con gái lại vô cùng hòa nhã hào phóng, tự nhiên liền mê đảo, tự cho là có thể chinh phục phụ nữ. Đáng tiếc chính là, cho tới bây giờ còn không có bất kỳ một người con gái nào có thể làm cho anh cam tâm tình nguyện dừng chân.
Suy nghĩ của anh rất đơn giản, muốn chơi có thể, nhưng là nói chuyện tình cảm gì không cần, vì một đóa hoa mà bỏ cả vườn hoa, chỉ kẻ ngu mới có thể làm chuyện như thế.
Chương 23
Lúc Tô Nhĩ gọi điện thoại cho Lâm Phong, anh đang tới phòng ăn ăn cơm, nhắc tới cũng khéo, anh đang suy nghĩ hôm nay sẽ gọi điện thoại cho Tô Nhĩ, không ngờ cô lại chủ động gọi điện thoại tới.
“A lô.” Bên kia truyền đến giọng nói hết sức nhẹ nhàng của Lâm Phong.
Tô Nhĩ không nhịn được nhếch miệng, “Anh đang làm gì vậy?”
Lâm Phong bật cười, nói “Anh đang làm gì vậy?” là “Anh rất nhớ em!” biểu đạt hàm súc, dĩ nhiên, nếu như Tô Nhĩ có thể trẻ lại mấy tuổi như Tăng Tĩnh Ngữ thì anh sẽ nói như thế, nhưng năm nay cô đã hai mươi tám tuổi, đã không còn là cô gái ngây thơ nữa, ban đầu không có theo đuổi nhiệt tình như Mục Tử Dương bỏ qua cả khí phách, cũng không chú ý tới một người bên ngoài trầm ổn điềm tĩnh bên trong dịu dàng.
Tô Nhĩ có lúc sẽ không nhịn được, cô muốn cùng Lâm Phong tiến tới thêm một bước ở bên cạnh nhau, cô ban đầu bởi vì một câu của Mục Tử Dương “Em hãy chờ anh!” cô gắt gao đợi Mục Tử Dương chín năm, vậy mà ông trời trêu người, chín năm sau gặp lại cuối cùng là kết cục anh cưới người khác.
Bi thương nhất là cô hiểu được một điều, bởi vì anh chưa bao giờ thương yêu cô, hơn nữa ngay từ lúc chín năm trước anh đã viết thư cho cô bảo cô đừng đợi, có thư sao? Thư ở đâu, cô cho tới bây giờ đều chưa từng nhận được, lỗi tại ai, cô nên trách ai đây, cô bất chấp tất cả đợi chờ, tình yêu của cô cùng cô niềm tin và sự kiên trì nhưng cuối cùng nhìn lại cũng chỉ là một sự hư ảo mà thôi, nhưng cô lại trầm mê trong ảo mộng này, bị lạc trong mê cung không tìm được lối ra. Lệ rơi, tỉnh mộng, trong lòng tràn đầy đau khổ, không có người nào để cô tâm sự.
Còn nhớ ngày ấy, khi rõ biết chân tướng, cô mua chục lon bia, tự giam mình ở trong nhà uống đến khi trời đen kịt, sau đó Lâm Phong tìm được nhà cô.
Lâm Phong đoạt lấy lon bia trên tay cô, hung hăng đất ném xuống đất, lớn tiếng quát mắng cô: “Tô Nhĩ, em đủ chưa, anh ta không thương em chính là không thương em. Tại sao nhất định phải đem mình biến thành như vậy.”
Cô cũng nổi giận, trừng mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Phong, trong mắt tràn đầy nước mắt, khàn giọng kiệt lực hướng anh quát lớn: “Anh cho rằng anh biết rõ mọi chuyện sao? Em chờ anh ấy chín năm, em yêu anh ấy như vậy, em hận không thể đem cả trái tim của mình móc ra đưa cho anh ấy, chẳng lẽ kết quả em muốn chính là anh ta yêu người khác sao?”
“Hừ…” Lâm Phong đột nhiên cười lạnh một tiếng, sắc mặt trầm xuống, chăm chú nhìn chằm chằm cô, ánh mắt sắc bén thật giống như thanh kiếm, bén nhọn trong nháy mắt có thể đem cô đâm thủng.
Cô bị anh đột nhiên lạnh lùng sợ rùng mình một cái, nhất thời tỉnh táo rất nhiều, cà lăm nói: “Đúng……. Đúng….. Thật xin lỗi.”
Lâm Phong buông cổ tay Tô Nhĩ, chán chường ngồi trên ghế sa lon, chân giang rộng ra, cùi chỏ chống trên đầu gối, bàn tay ôm đầu, phiền não nắm tóc, giống như sắp phải ra một quyết định rất khó khăn, hồi lâu mới ngẩng đầu lên, xoay người chuyên chú nhìn cô.
Anh nói: “Em như thế nào anh đều biết rõ, em yêu anh ta bao lâu, anh cũng yêu em bấy lâu, em chờ anh ta chín năm, anh cũng vậy, đợi em chín năm. Chẳng lẽ anh muốn em vì người đàn ông khác ở chỗ này say khướt sao?”
Cô lập tức nổi giận, tuy nói người cô yêu là Mục Tử Dương, nhưng trên thực tế quan hệ của cô và Lâm Phong lại tốt hơn, chỉ là vừa mới bắt đầu thì cô đã đem anh áp đặt vào hàng ngũ anh em huynh đệ tốt, chưa bao giờ nghĩ tới anh em tốt của cô sẽ yêu cô, cái loại tình yêu mà không đáp lại cô đã nếm thử, cho nên cô hiểu được Lâm Phong yêu cô khổ sở tới mức nào.
Không nói đồng ý, cũng không có nói cự tuyệt, cô vẫn trầm mặc ngồi dưới đất, nhỏ giọng nức nở, anh ôm lấy cô thật chặt, sau đó, cô cứ như vậy ở trong lòng anh ngủ thiếp đi.
Sau đó, anh nói: “Anh không ép em phải trả lời ngay bây giờ, nhưng ít ra em phải cho anh một cơ hội.”
Cô nói: “Em tạm thời không muốn yêu đương nữa.”
Anh nói: “Anh đợi em khi nào nghĩ đến thì nói cũng được.”
Vì vậy, một năm sau, anh rốt cuộc có ngày nghỉ phép đi thăm cô, nhà cô vẫn ở chỗ cũ.
Anh an tĩnh ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn cô chạy tới chạy lui rót trà lấy đồ ăn cho anh.
Cô nói: “Em, tài nấu nướng không được tốt, một lát dẫn anh đi ra ngoài ăn.”
Anh nói: “Anh cũng không kén chọn, tùy tiện ăn một chút cái gì đều được.”
Cô trêu ghẹo mà nói: “Không nhìn ra anh còn rất dễ nuôi.”
Anh từ trên ghế sa lon đứng lên chặn đường cô, “Anh từ trước đến giờ vẫn luôn rất dễ nuôi, em dứt khoát thu nhận anh đi.”
Cô khoanh tay trước ngực, giả bộ nhìn một lượt từ trên xuống đánh giá một lần rồi nói, “Có thể thử xem.”
Vậy mà vừa dứt lời, người đã rơi vào trong vòng tay ấm áp, bờ ngực vững chắc của người nào đó.
Ngày ấy, ánh mặt trời rất đẹp, ánh sáng xuyên thấu qua cửa thủy tinh chiếu vào người, tựa như cùng lửa nóng trong lồng ngực của anh, ấm áp, Tô Nhĩ không nhịn được liền cười, bỏ được bỏ được, có bỏ mới có được, chỉ cần cô để xuống những chuyện đã từng trải qua, xoay người chính là cả bầu trời xanh.
“Anh mới vừa tính đi ăn cơm, em ăn gì chưa?” Lâm Phong âm thanh trầm thấp truyền đến làm rối loạn suy nghĩ của Tô Nhĩ.
Tô Nhĩ hơi oán trách trả lời: “Em vốn là định tới bắt học sinh mời ăn cơm, kết quả cô ấy nửa đường chạy mất.”
Lâm Phong cười hai tiếng, cố ý trêu ghẹo nói: “Tiểu đồng chí Tô, nhân phẩm người này đột nhiên sao lại tăng vọt như thế, có ai trắng trợn bắt người khác mời cơm như em không?.”
“Dừng ~~~” Tô Nhĩ thấp quát một tiếng, rồi sau đó lại nhắc nhở: “Ba mẹ em nói muốn gặp anh, anh chừng nào thì nghỉ đi với em một chuyến đến thành phố B đi.”
Lâm Phong bên kia đột nhiên trầm mặc mấy giây, lúc nào thì nghỉ phép anh thật đúng là không thể nói chính xác, nhưng mà vấn đề cá nhân chả anh quân trưởng Phó đã nói qua rất nhiều lần rồi, thậm chí còn xúi giục chị dâu giới thiệu đối tượng cho anh, hôm nay đối tượng kiếm được rồi, anh nghĩ xin nghỉ vài ngày thì cũng có thể chứ, lúc này cũng liền đáp ứng, chỉ là thời gian cụ thể phải đem công việc an bài tốt mới có thể xác định.
Lâm Phong nói, “Ba mẹ em thích gì?”
Tô NHĩ: “Bọn họ cái gì cũng không thiếu, chuyện phải mua đồ gì khi anh trở về chúng ta sẽ nói sau.”
“Vậy cũng được!” Lâm Phong ngừng một chút, đột nhiên nói: “Tiểu Tô, em xem chúng ta tuổi cũng không còn nhỏ nữa, có nên kết hôn trước báo cáo sau hay không, chờ khi chúng ta thăm ba mẹ em xong thì đi đăng ký kết hôn.” Đừng trách lòng anh gấp, chủ yếu là, thật vất vả mới có thể gặp nhau được, nhưng mỗi lần đều là nhìn được nhưng không ăn được, có muốn cũng phải nhịn, nhịn mãi có ngày cũng phát bệnh.
Tô Nhĩ nghe vậy vui lên, không nể mặt đả kích nói: “Anh, đây là đang cầu hôn sao? Sao em nghe một chút thành ý cũng không có.”
“Vậy muốn như thế nào mới tính là có thành ý?” Lâm Phong hỏi.
Tô Nhĩ xấu xa nói, “Chờ anh nhìn thấy người nhà em sẽ biết.” Lại nói nhà các cô nhân khẩu đông đảo, ông bà khoẻ mạnh, cha mẹ cộng thêm ba người anh trai, hai vị chị dâu ba đứa cháu nhỏ. Cô là con gái duy nhất trong nhà, từ nhỏ đã được người nhà cưng chiều giống như bảo vật, không hành hạ anh một phen, những người trong nhà đó đoán chừng là sẽ không bỏ qua.
“Nếu như mà ba mẹ em không đồng ý thì sao?” Tô Nhĩ không nhịn được hỏi, ban đầu hai người bọn họ quan hệ tốt đều vì chuyện của Mục Tử Dương, cô vì đến gần Mục Tử Dương mới cùng Lâm Phong Thành trở thành bạn bè, trước kia hai người nói chuyện trời đất cơ hồ tất cả đề tài cũng không thể rời bỏ ba chữ Mục Tử Dương, cho nên, Lâm Phong đối với gia cảnh cô là không biết chút nào.
Xem chừng ba mẹ cô là người sĩ diện, đến lúc đó vừa lên tiếng chính là khoảng 100 – 1000 vạn sính lễ cũng có thể? Chỉ là, lời này hiện tại không thể nói, vạn nhất đem người dọa chạy mất thì làm thế nào.
Lâm Phong đến lúc đó không nghĩ đến vấn đề cha mẹ vợ tương lai có đồng ý hay không, lập tức cũng cau mày rối rắm một phen, rồi sau đó mang theo giọng trêu ghẹo đề nghị: “Nếu không chúng ta tiền trảm hậu tấu, sinh con rồi hãy trở về cũng được?”
“Ha ha…” Tô Nhĩ nghe vậy không nhịn được, bật cười, “Nghĩ cũng hay lắm, ai muốn sinh con cho anh, được rồi, anh nhanh đi ăn cơm đi, thật là, càng nói càng thái quá rồi.”
Cúp điện thoại, trên mặt Tô Nhĩ có một chút hồng, mặc dù da mặt dày, nhưng cô không khỏi xấu hổ, phải biết cho tới bây giờ cô và Lâm Phong động tác thân mật nhất cũng chỉ là hôn môi khoác tay mà thôi.
Chỉ là…………. Khẽ cau mày nghĩ, nếu là ba mẹ cô thật không đồng ý thì làm thế nào, nhớ lần trước cô một nói rằng quân nhân, hoàng thượng cùng Thái hậu lập tức xù lông, nếu không, thật sự sẽ sinh con rồi mới trở về sao?
***
Mẹ Thiệu không ngờ chỗ này gặp phải Tăng Tĩnh Ngữ.
Bình thường đến rất khuya bà mới thu quán, nhưng là hôm nay tình huống đặc biệt, khu nhà cũ này trước kia đã có kế hoạch sẽ bị phá bỏ, nhưng khi đó chỉ là nói cũng không có cái hành động thực tế gì.
Nhưng gần đây náo loạn càng nghiêm trọng hơn, mấy tháng trước một nhóm người tới nói là cái gì người của tập đoàn Thịnh Thiên tới nói bồi thường, tiền bồi thường theo như giá thị trường, mọi nhà nói ra diện tích phòng ốc và cầm theo giấy tờ chứng minh liên quan đến lãnh tiền, rất nhiều người cầm tiền sau đó đã rời đi, mẹ Thiệu cũng không phải là không muốn đi, cầm số tiền kia hơn nữa cộng thêm tiền bà để dành mấy năm là có thể mua được một căn nhà ba phòng diện tích tương đương như thế, chỉ là những ngày qua bà vẫn bận, cho nên vẫn chưa đi, hôm nay có người gọi điện thoại cho bà bảo hôm nay là ngày cuối cùng rồi, người công ty đã xuống thông báo tuần này bên trong phải toàn bộ rời đi, lúc này bà mới dọn quán chạy về.
“Bác gái, bác hôm nay sao sớm như vậy đã dọn quán rồi ạ?” Tăng Tĩnh Ngữ hấp ta hấp tấp đi theo bên cạnh mẹ Thiệu, tò mò hỏi.
Mẹ Thiệu tâm tình tốt, ngay cả đối với Tăng Tĩnh Ngữ cũng nhiệt tình lây, mặt mày mỉm cười mà nói: “Hôm nay trong nhà có một chút chuyện cho nên liền dọn quán sớm hơn mọi hôm.”
Tăng Tĩnh Ngữ phối hợp cười cười, vừa đi vừa nói: “Bác gái, tháng trước con đi thăm Thiệu Tuấn rồi, anh ấy tốt vô cùng.”
Mẹ Thiệu nghe vậy dừng một chút, dừng xe tới nghiêng đầu nhìn về phía Tăng Tĩnh Ngữ, mặt lộ vẻ nghi ngờ mà hỏi: “Con đi thăm nó, vậy hai đứa………….”
“Chúng con đang quen nhau.” Tăng Tĩnh Ngữ rất sảng khoái, thừa nhận, rồi sau đó ôm lấy tay mẹ Thiệu, chân thành nói: “Con biết rõ bác đang suy nghĩ chuyện gì, chuyện này con đã nói với ba con, ông ấy không phản đối.”
“Thật sao?” Mẹ Thiệu hình như không thể tin được, hỏi ngược lại.
“Dạ thật!” Tăng Tĩnh Ngữ gật đầu, “Thiệu Tuấn còn nhắc con nên thường xuyên đến thăm bác, bác ngồi sau đi ạ, con tới giúp bác.”
Mẹ Thiệu lúng túng cười cười: “Làm sao lại không biết xấu hổ như vậy, con có chuyện liền đi trước đi, nếu là lần sau con còn có thể tới, có thể trông chừng đồ giúp bác một chút hay không?” Bà thấy lúc trước đối xử với Tăng Tĩnh Ngữ như vậy, trong lòng cảm giác có chút băn khoăn.
“Dạ, lần sau khi đi thăm bác, con nhất định nói trước cho bác biết.” Tăng Tĩnh Ngữ rất sảng khoái đáp ứng, nhưng không rời đi, ngược lại có chút mặt dày mày dạn đổ thừa cho mẹ Thiệu nói: “Hôm nay vốn là con muốn đi giúp bác bày quầy, chỉ là không ngờ ở chỗ này gặp được, nếu bác ghét bỏ con, như vậy con không nên đến thì tốt hơn.”
Tại sao là ghét bỏ đây? Mẹ Thiệu bị cô nói có chút ngượng ngùng, thật ra thì bà đối với Tăng Tĩnh Ngữ thật không có ý kiến gì, chủ yếu là hoàn cảnh gia đình chênh lệch quá xa.
“Như vậy đi.” Mẹ Thiệu có chút vô lực nhìn về phía Tăng Tĩnh Ngữ, lời nói cũng bị cô nói tận đây, đuổi người đi cũng quá qua, ngay sau đó nói: “Cởi xe coi như xong, con ngồi sau đi, trước cùng bác về nhà ăn cơm.”
Chương 24
Tăng Tĩnh Ngữ không ngờ lại ở chỗ này đụng phải Trương Thịnh Nhã, không giống với lần trước, hôm nay cô ta mặc một bộ đồ tây trang, mỗi bước đi giày cao gót dưới chân đạp đều đều phát ra tiếng.
Lúc đó Tăng Tĩnh Ngữ đang cùng với mẹ Thiệu đứng ở đại sảnh tập đoàn Thịnh Thiên, trước đó cô cùng mẹ Thiệu về nhà, rồi ở Thiệu gia được một lúc, sau khi ăn cơm xong mẹ Thiệu lại đột nhiên gọi cô đi theo bà một chuyến đến Thịnh Thiên.
Trong mấy năm gần đây công ty Thịnh Thiên phát triển rất mạnh, mặc dù có lịch sử không lâu, nhưng thế lực hùng hậu, trong mấy năm ngắn ngủi đã trở thành Công Ty lớn hàng đầu thành phố Y. Tăng Tĩnh Ngữ cùng với mẹ Thiệu một đường đi tới Thịnh Thiên, mẹ Thiệu chưa có tới một nơi cao cấp như vậy, đứng ở cửa ra vào tại đại sảnh, trong lòng rất khẩn trương, thậm chí trước khi vào cửa nhìn về phía cửa thủy tinh sửa sang lại vạt áo.
Tăng Tĩnh Ngữ kéo cánh tay mẹ Thiệu, rất khí phách nói: “Bác gái, bác chớ khẩn trương, chúng ta là chủ nợ của họ, phải là họ thấy ta khẩn trương mới đúng.”
“Ha ha…” mẹ Thiệu lúng túng cười cười, thật ra thì bà gọi Tăng Tĩnh Ngữ tới là có nguyên nhân, trước không nói bà không có đọc bao nhiêu sách, không hiểu những thứ hợp đồng kia là cái gì, còn nữa, bà cũng rất muốn để cho Tĩnh Ngữ biết, thật ra thì nhà bọn họ cũng không nghèo, có một số tiền lớn như vậy, phòng ốc có thể mua nổi. Dĩ nhiên, đó cũng không phải khoe khoang, bà chỉ là muốn đổi lấy sự an lòng mà thôi, có tiền có sức lực, như vậy bà mới có thể tự thuyết phục mình tốt hơn, thật ra thì nhà bà cũng không phải là kém như vậy.
Ở trong đại sảnh thấy Trương Thịnh Nhã thì Tăng Tĩnh Ngữ nghĩ, hôm nay cô thật đúng là xúi quẩy, thế mà lại đụng phải Mẫu Dạ Xoa, vậy mà mẹ Thiệu bên cạnh còn cảm thấy xúi quẩy hơn, bà cho là mình không thể nhớ nổi bộ dáng của cô ta, ít nhất, trong lòng bà người kia đã chết, khi đó mình khóc kêu cầu xin ông ấy đừng ly hôn, bà nói coi như anh không phải vì em, nhưng anh cũng nên vì đứa bé suy nghĩ một chút.
Nhưng cái người đàn ông độc ác đó, đối với bà không có chút áy náy nào, độc ác đẩy bà ngã xuống đất, ác độc nói: “Không rời cũng phải cách, cô phải ngoan ngoãn ký tên, tôi còn có thể đem con trai cùng phòng ốc để lại cho cô… nếu cô không ký, thì sẽ không có gì cả.”
Sau đó, bà ký tên, ly hôn, từ ngày đó trở đi, bà chưa bao giờ nữa gặp lại người đàn ông đó nữa. Nghe nói ông cùng một người đàn bà có tiền bỏ đi, sau đó cũng đem cha mẹ về nhà mình, chỉ để lại bà và Thiệu Tuấn trải qua ngày tháng bấp bênh gian khổ.
“Cha, cha kêu người đuổi bọn họ đi đi, từng người đứng trong đại sảnh, có nhục hình tượng Thịnh Thiên không, nhìn cũng phiền lòng.” Trương Thịnh Nhã đang đứng chờ thang máy thì thấy mẹ Thiệu cùng Tăng Tĩnh Ngữ, mới vừa thấy ở đại sảnh hai người mặc quần áo rẻ tiền, giống như những người quê mùa đang sửa sửa soạn soạn, trong lòng cô không nhịn được cảm thấy chán ghét.
“Thịnh Nhã, con đừng vội, sẽ có người lập tức đến dẫn bọn họ đi.” Thiệu Cương mặt mỉm cười, trong âm thanh hùng hậu lộ ra một chút hiền lành.
Trùng hợp lúc này thang máy tới, Trương Thịnh Nhã nhíu mày một cái, cuối cùng không hề nói gì, liền vào thang máy.
Tăng Tĩnh Ngữ nhìn theo ánh mắt mẹ Thiệu, chỉ thấy phía trước thang máy có một người đàn ông khoảng bốn mươi mấy tuổi đứng đó, chiều cao khoảng gần 180, hình dáng rõ ràng, ngũ quan thâm thúy, cho dù lớn tuổi nhưng dáng vẻ rất tốt, trần ổn lộ ra một dòng nhuệ khí, cô kéo kéo tay áo mẹ Thiệu, có chút không xác định hỏi: “Bác gái, bác biết người đàn ông kia sao?”
Mẹ Thiệu sững sờ, vội vàng phủ nhận nói: “Không không không, bác không biết ông ta, bác làm sao biết đại nhân vật có tiền đấy.” Bà chột dạ cúi đầu, thân thể khẽ hướng sau lưng Tăng Tĩnh Ngữ rụt một cái, giống như rất sợ bị người khác nhìn thấy.
Tăng Tĩnh Ngữ lại nhìn người đàn ông kia một chút, chỉ thấy ông nhanh chóng hướng bên này liếc mắt một cái, nhưng rất nhanh lại xoay người sang chỗ khác đối với những người bên cạnh giao phó cái gì, cả quá trình không có một tia khác thường, Tăng Tĩnh Ngữ cho là mình suy nghĩ nhiều, ngay sau đó cũng không để ý bên kia nữa, chỉ lo an tâm cùng mẹ Thiệu ngồi chờ.
Gần mười phút sau, có người dẫn họ đi đến phòng chờ, hôm nay, hơn hai mươi người, đợi trong chốc lát là đến phiên họ, đưa ra những giấy tờ chứng từ có liên quan, luật sư đối phương đưa cho mẹ Thiệu một phần hợp đồng, mẹ Thiệu không hiểu gì, liền đem hợp đồng đưa cho Tăng Tĩnh Ngữ, Tăng Tĩnh Ngữ cau mày liên tục nhìn mấy lần, sau mới nói không thành vấn đề.
Từ Thịnh Thiên ra ngoài, mẹ Thiệu vẫn lòng không yên, Tăng Tĩnh Ngữ không khỏi có chút bận tâm hỏi, “Bác gái, bác làm sao vậy?”
Mẹ Thiệu miễn cưỡng cười một cái nói: “Bác không sao, đây không phải là thật vui mừng sao? Ngày mai có thể bác sẽ đi tìm phòng.”
Tăng Tĩnh Ngữ liền không cần phải nhiều lời nữa.
Nắm lấy cơ hội trong tay, là chuyện tình mấy ngày sau, buổi trưa hôm đó cô đến phòng làm việc của Tô Nhĩ một chuyến, sau mới phát hiện Tô Mặc cũng ở đây, hơn nữa còn cầm điện thoại di động của cô không biết đang nhìn nhìn cái gì đó.
Tăng Tĩnh Ngữ ngựa quen đường cũ, ngồi xuống, mắt thấy Tô Mặc nói: “Anh đến đưa điện thoại di động cho em à?”
Tô Mặc dừng lại động tác trong tay, ngẩng đầu nhìn về phía Tằng Tĩnh nói: “Đúng vậy a, em tính cám ơn anh thế nào đây?”
Tăng Tĩnh Ngữ cũng không để ý lời của anh, trực tiếp lấy di động trong tay anh, sau đó rất lưu loát mở ra album photo, cũng may, tấm hình vẫn còn, nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm sau đó Tăng Tĩnh Ngữ nhìn về phía Tô Mặc lần nữa, “Nếu không em mời anh ăn cơm đi, thật ra thì thức phòng ăn ăn trường của em còn có thể ăn được.” Chủ yếu là, đủ tiện nghi a, dĩ nhiên, lời này cô biết là tốt.
Tô Mặc cố làm vẻ mặt uất ức: “Sao em lại có thể hẹp hòi như vậy, em xem em gái nhà anh mời đều là đi nhà hàng cấp năm sao.”
Tăng Tĩnh Ngữ nghe vậy vui lên, nghiêng đầu nhìn về phía đối diện, Tô Đạo đang ngồi trước máy vi tính uất ức nói: “Tô Nhĩ, nếu không em mời khách cô tính tiền? Cô cũng biết loại người giống như em là một đứa bé xuất thân trong gia đình cực khổ, không đi nổi khách sạn năm sao.”
Tô Nhĩ tức giận liếc cô một cái, “Em như vậy mà là đứa bé con nhà cực khổ sao, vậy cô chẳng phải là trở lại trước giải phóng rồi. Đừng tưởng rằng cô rất ít đến lớp thì không biết em làm cái gì.”
Tăng Tĩnh Ngữ bĩu môi, đối lời cô nói từ chối cho ý kiến, thật ra thì cô chính là thỉnh thoảng tâm tình thật tốt phát phát đồ ăn vặt cho mọi người, có được tính là gì, Tô Nhĩ vĩnh viễn ở bên ngoài bài trừ, cô chỉ có chút tiền nhỏ kia, cùng đại nhân vất có tiền là hoàn toàn không thể so sánh.
Tô Mặc nghe không hiểu họ đang nói cái gì, đột nhiên có loại cảm giác bị bỏ rơi, vì vậy lành lạnh nói sang chuyện khác: “Đúng rồi, ngày hôm qua có người tên Thiệu Tuấn gọi điện thoại cho em, anh nghe giọng điệu không tốt chút nào, liền tức giận cúp điện thoại.”
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian